招諭有懷贈同行人(一作李乂詩)

唐代 李義府
遠遊冒艱阻,深入勞存諭。春去辭國門,秋還在邊戍。 軒車行未返,節序催難駐。陌上悲轉蓬,園中想芳樹。 蜀山自紛糾,岷水恆奔注。臨泛多苦懷,登攀寡歡趣。 永夕飛淫雨,崇朝蒸毒霧。不求綏嶺桃,寧美邛鄉蒟. 白狼行欲靜,驄馬何常驅。願接軺旆塵,聯翩東北騖。
yuǎn yóu mào jiān   shēn láo cún chūn guó mén   qiū hái zài biān shù
xuān chē xíng wèi fǎn   jié cuī nán zhù shàng bēi zhuǎn péng   yuán zhōng xiǎng fāng shù
shǔ shān fēn jiū   mín shuǐ héng bēn zhù lín fàn duō huái   dēng pān guǎ huān
yǒng fēi yín   chóng cháo zhēng qiú suí lǐng táo   níng měi qióng xiāng   .
bái láng xíng jìng   cōng cháng yuàn jiē yáo pèi chén   lián piān dōng běi