朝雲墓十首次孫西庵先生韻 其二

宋代 何絳
此生多是厭羈離,欲語潸然便淚垂。觸石晴雲凝翠鬢,帶風楊柳認娥眉。 魚吹細浪搖歌扇,蝶戀餘香舞好枝。自別錢塘山水後,愁添益恨繞天涯。
shēng duō shì yàn   shān rán biàn 便 lèi chuí chù shí qíng yún níng cuì bìn   dài fēng yáng liǔ rèn é méi
chuī làng yáo shàn   dié liàn xiāng hǎo zhī bié qián táng shān shuǐ hòu   chóu tiān hèn rào tiān