招隱寺
一徑入松下,兩峰橫馬前。
攀緣綠羅磴,飛步蒼崖巔。
昔人此嘉遯,手弄朱絲弦。
想當林間月,獨寫山中泉。
此樂非外得,肯受世網牽。
我亦本蕭散,至此更怡然。
偏憐最幽處,流水鳴濺濺。
yī
一
jìng
徑
rù
入
sōng
松
xià
下
,
liǎng
兩
fēng
峰
héng
橫
mǎ
馬
qián
前
。
pān
攀
yuán
緣
lǜ
綠
luó
羅
dèng
磴
,
fēi
飛
bù
步
cāng
蒼
yá
崖
diān
巔
。
xī
昔
rén
人
cǐ
此
jiā
嘉
dùn
遯
,
shǒu
手
nòng
弄
zhū
朱
sī
絲
xián
弦
。
xiǎng
想
dāng
當
lín
林
jiān
間
yuè
月
,
dú
獨
xiě
寫
shān
山
zhōng
中
quán
泉
。
cǐ
此
lè
樂
fēi
非
wài
外
dé
得
,
kěn
肯
shòu
受
shì
世
wǎng
網
qiān
牽
。
wǒ
我
yì
亦
běn
本
xiāo
蕭
sàn
散
,
zhì
至
cǐ
此
gèng
更
yí
怡
rán
然
。
piān
偏
lián
憐
zuì
最
yōu
幽
chù
處
,
liú
流
shuǐ
水
míng
鳴
jiān
濺
jiān
濺
。