招姚存道

明代 王鏊
子閒終不來,我病能數往。翛然共月庵,清約坐成爽。 一雨終夜鳴,殘暑歸洗盪。孤懷苦鬱陶,世事多鹵莽。 當時隔燕吳,晤語成坐想。如何咫尺間,還復勞企仰。 小園亦何有,一味涼可賞。閒庭風葉鳴,虛室雲月朗。 觴豆非苟然,形聲要重講。
zi xián zhōng lái   bìng néng shù wǎng xiāo rán gòng yuè ān qīng   yuē zuò chéng shuǎng    
zhōng míng   cán shǔ guī dàng huái táo shì   shì duō mǎng    
dāng shí yàn   chéng zuò xiǎng zhǐ chǐ jiān hái   láo yǎng    
xiǎo yuán yǒu   wèi liáng shǎng xián tíng fēng míng   shì yún yuè lǎng    
shāng dòu fēi gǒu rán   xíng shēng yào zhòng jiǎng