昭亭廣教寺

宋代 呂本中
故人喚我去,久雨值新晴。草暗鼯鼠出,山深鶗鴂鳴。 齋廚半盂粥,草具一杯羹。尚肯頻來否,門前春筍生。
rén huàn   jiǔ zhí xīn qíng cǎo àn shǔ chū shān   shēn jué míng    
zhāi chú bàn zhōu   cǎo bēi gēng shàng kěn pín lái fǒu mén   qián chūn sǔn shēng