趙履道有詩因和韻

宋代 韓淲
惜此郊原一日春,高山山下葛溪濱。聲傳遠樹知樵斧,影落橫波識釣輪。 步穩折花空到眼,興闌啼鳥更藏身。與君扶路乘殘酒,清夜醒來夢亦新。
jiāo yuán chūn   gāo shān shān xià bīn shēng chuán yuǎn shù zhī qiáo yǐng   luò héng shí diào lún    
wěn zhé huā kōng dào yǎn   xīng lán niǎo gèng cáng shēn jūn chéng cán jiǔ qīng   xǐng lái mèng xīn