昭君怨 詠荷上雨

宋代 楊萬里
午夢扁舟花底。香滿兩湖煙水。 急雨打篷聲。夢初驚。 卻是池荷跳雨。散了真珠還聚。 聚作水銀窩。瀉清波。 
mèng piān zhōu huā xiāng mǎn 滿 liǎng yān shuǐ
péng shēng mèng chū jīng
què shì chí tiào sàn le zhēn zhū huán
zuò shuǐ yín xiè qīng   &   #   1   3   ;