昭君怨四首

宋代 曹勛
從來貧賤少先容,況復嬌痴入漢宮。 一朝掩面辭君去,始悔無金買畫工。
cóng lái pín jiàn shǎo xiān róng   kuàng jiāo chī hàn gōng  
zhāo yǎn miàn jūn   shǐ huǐ jīn mǎi huà gōng