昭君墓

宋代 汪元量
一昔王昭君,遠嫁單于去。 上馬出宮門,琵琶語如訴。 昔為漢宮妃,覓句繞沙磧。 一吟三徘徊,日卓人影直。 孤鴻雲中來,對我聲嚦嚦。 乃知晴天好,物類各有適。 頃刻片雲生,雪花大如席。 偉哉復偉哉,造物真戲劇。
wáng zhāo jūn   yuǎn jià chán  
shàng chū gōng mén   pa  
wèi hàn gōng fēi   rào shā  
yín sān pái huái   zhuó rén yǐng zhí  
hóng yún zhōng lái   duì shēng  
nǎi zhī qíng tiān hǎo   lèi yǒu shì  
qǐng piàn yún shēng   xuě huā  
wěi zāi wěi zāi   zào zhēn