湛用喈折並蒂蘭一枝見貽予既拓落於時兼有悼亡之戚空齋嘿對觸興為詩

清代 陳恭尹
九畹多勞植異根,一枝真稱野人軒。似傷萎去將隨草,卻笑生來即礙門。 莖紫或曾充楚佩,心同端不負蘭言。只愁晤對香光下,雙影偏銷獨夜魂。
jiǔ wǎn duō láo zhí gēn   zhī zhēn chēng rén xuān shì shāng wēi jiāng suí cǎo   què xiào shēng lái ài mén
jīng huò céng chōng chǔ pèi   xīn tóng duān lán yán zhǐ chóu duì xiāng guāng xià   shuāng yǐng piān xiāo hún