章質夫寄惠崔徽真
玉釵半脫雲垂耳,亭亭芙蓉在秋水,當時薄命一酸辛,千古華堂奉君子。
水邊何處無麗人,近前試看丞相嗔。
不如丹青不解語,世間言語元非真。
知君被惱更愁絕,卷贈老夫驚老拙。
為君援筆賦梅花,未害廣平心似鐵。
yù
玉
chāi
釵
bàn
半
tuō
脫
yún
雲
chuí
垂
ěr
耳
,
tíng
亭
tíng
亭
fú
芙
róng
蓉
zài
在
qiū
秋
shuǐ
水
,
dāng
當
shí
時
bó
薄
mìng
命
yī
一
suān
酸
xīn
辛
,
qiān
千
gǔ
古
huá
華
táng
堂
fèng
奉
jūn
君
zi
子
。
shuǐ
水
biān
邊
hé
何
chǔ
處
wú
無
lì
麗
rén
人
,
jìn
近
qián
前
shì
試
kàn
看
chéng
丞
xiàng
相
chēn
嗔
。
bù
不
rú
如
dān
丹
qīng
青
bù
不
jiě
解
yǔ
語
,
shì
世
jiān
間
yán
言
yǔ
語
yuán
元
fēi
非
zhēn
真
。
zhī
知
jūn
君
bèi
被
nǎo
惱
gèng
更
chóu
愁
jué
絕
,
juǎn
卷
zèng
贈
lǎo
老
fū
夫
jīng
驚
lǎo
老
zhuō
拙
。
wèi
為
jūn
君
yuán
援
bǐ
筆
fù
賦
méi
梅
huā
花
,
wèi
未
hài
害
guǎng
廣
píng
平
xīn
心
shì
似
tiě
鐵
。