長者峰
久響高峰老古錐,名山隨地見威儀。天花過眼能無著,霜雪盈頭總不知。
穩坐枯禪同木石,長留古鏡照鬚眉。海螺吹落千山月,正是無情說法時。
jiǔ
久
xiǎng
響
gāo
高
fēng
峰
lǎo
老
gǔ
古
zhuī
錐
,
míng
名
shān
山
suí
隨
dì
地
jiàn
見
wēi
威
yí
儀
tiān
。
huā
天
guò
花
yǎn
過
néng
眼
wú
能
zhuó
無
shuāng
著
,
xuě
霜
yíng
雪
tóu
盈
zǒng
頭
bù
總
zhī
不
知
。
wěn
穩
zuò
坐
kū
枯
chán
禪
tóng
同
mù
木
shí
石
,
zhǎng
長
liú
留
gǔ
古
jìng
鏡
zhào
照
xū
須
méi
眉
hǎi
。
luó
海
chuī
螺
luò
吹
qiān
落
shān
千
yuè
山
zhèng
月
,
shì
正
wú
是
qíng
無
shuō
情
fǎ
說
shí
法
時
。