張叔廣索近詩輒為短韻

宋代 曹勛
咫尺高齋未一嬉,病身坐苦廢巫醫。 但能料理扶衰藥,豈復狂吟亂道詩。 秋熱正隨殘暑熾,新涼如與故人期。 唯應共此江蟾白,萬頃風漪月上時。
zhǐ chǐ gāo zhāi wèi   bìng shēn zuò fèi
dàn néng liào shuāi yào   kuáng yín luàn dào shī
qiū zhèng suí cán shǔ chì   xīn liáng rén
wéi yīng gòng jiāng chán bái   wàn qǐng fēng yuè shàng shí