張時齋書生也坐窮以星學資身贈其遠行

宋代 陳著
書生例飢困,世路方逼仄。 胡為乎此中,兀兀朝以夕。 問之挽而答,初意豈今日。 幾年鐙火窗,謂可生羽翼。 時事出料外,竟作沈海石。 寒谷春難回,涸轍水難激。 聊分星家波,食此一涓滴。 終然一自贍,拍案動遠色。 江湖天風長,萬里誰能縶。 姑以術資行,或者儒得力。 泰與否相除,剝與復消息。 要知窮非窮,當遇識者識。
shū shēng kùn   shì fāng  
wéi zhōng   cháo  
wèn zhī wǎn ér   chū jīn  
nián dèng huǒ chuāng   wèi shēng  
shí shì chū liào wài   jìng zuò shěn hǎi shí  
hán chūn nán huí   zhé shuǐ nán  
liáo fēn xīng jiā   shí juān  
zhōng rán shàn   pāi àn dòng yuǎn  
jiāng tiān fēng zhǎng   wàn shuí néng zhí  
shù xíng   huò zhě  
tài fǒu xiāng chú   xiāo xi  
yào zhī qióng fēi qióng   dāng shí zhě shí