章泉言語妙天下知仆無詩能且示識面乃時以佳

宋代 曹彥約
吟罷新詩卻看書,先生必自愛吾廬, 天開上壽供椽筆,地出佳爾相廣居。 自古莘耕懷道義,只今舜得起陶漁。 直須大老歸來好,莫道高情與世疏。
yín xīn shī què kàn shū   xiān sheng ài  
tiān kāi shàng shòu gōng chuán   chū jiā ěr xiāng guǎng  
shēn gēng huái dào   zhī jīn shùn táo  
zhí lǎo guī lái hǎo   dào gāo qíng shì shū