張君以六十九作詩自道其康寧余時年五十九感而自詠

宋代 劉攽
新年五十九,處事覺陳舊。敲石火難停,下坡日如走。 詩書本拙畫,孔老徒善誘。誰為萬乘器,謬享千金帚。 爾來專城居,遲暮亦何有。此邦白髮人,夫子稱祭酒。 貧居玩一瓢,健飲輕五斗。愧君十年長,顧已甚蒲柳。 方將外形骸,餘事勿掛口。
xīn nián shí jiǔ   chǔ shì jué chén jiù qiāo shí huǒ nán tíng xià   zǒu    
shī shū běn zhuō huà   kǒng lǎo shàn yòu shuí wèi wàn shèng miù   xiǎng qiān jīn zhǒu    
ěr lái zhuān chéng   chí yǒu bāng bái rén   chēng jiǔ    
pín wán piáo   jiàn yǐn qīng dǒu kuì jūn shí nián zhǎng   shèn liǔ    
fāng jiāng wài xíng hái   shì guà kǒu