張靜婉採蓮曲

元代 貝瓊
妾長平康里,能舞復能歌。髻斜梳墮馬,眉淺約彎蛾。 陌上遊人顧,日前侯客過。塗黃初拜月,拾翠欲凌波。 已知一身重,不受千金喚。十五事秋娘,十六歸羊侃。 願妾比雙蓮,為君朝暮鮮。君能重妾綢繆意,別起高樓大道邊。 春乘油壁香車出,夜入流蘇甲帳眠。高樓下俯平湖闊,照妾濃妝並淡抹。 五月平湖水正深,蕩舟相逐起雙禽。莫學藕絲容易絕,試將蓮子托同心。
qiè cháng píng kāng   néng néng xié shū duò méi   qiǎn yuē wān é    
shàng yóu rén   qián hòu guò huáng chū bài yuè shí   cuì líng    
zhī shēn zhòng   shòu qiān jīn huàn shí shì qiū niáng shí   liù guī yáng kǎn    
yuàn qiè shuāng lián   wèi jūn zhāo xiān jūn néng zhòng qiè chóu móu bié   gāo lóu dào biān    
chūn chéng yóu xiāng chē chū   liú jiǎ zhàng mián gāo lóu xià píng kuò zhào   qiè nóng zhuāng bìng dàn    
yuè píng shuǐ zhèng shēn   dàng zhōu xiāng zhú shuāng qín xué ǒu róng jué shì   jiāng lián tuō tóng xīn