張安化重陽日置酒挽同官游靈泉寺登高時適有客占牧之詩一聯因緝成一首書寺垣
白髮新遷客,黃雲古戰場。自然堪墮淚,何必更重陽。
山削孤城起,河兮細水長。蜀峰高處望,猶是隔秦鄉。
bái
白
fà
發
xīn
新
qiān
遷
kè
客
,
huáng
黃
yún
雲
gǔ
古
zhàn
戰
chǎng
場
zì
。
rán
自
kān
然
duò
堪
lèi
墮
hé
淚
,
bì
何
gèng
必
chóng
更
yáng
重
陽
。
shān
山
xuē
削
gū
孤
chéng
城
qǐ
起
,
hé
河
xī
兮
xì
細
shuǐ
水
zhǎng
長
shǔ
。
fēng
蜀
gāo
峰
chù
高
wàng
處
yóu
望
,
shì
猶
gé
是
qín
隔
xiāng
秦
鄉
。