張安國舍人以南陵鄱陽雨暘不同示詩次韻

宋代 王十朋
春水平原天可拍,夏日如焚天可拆。哀哉農民亦良苦,厭見常暘與常雨。 去秋鄱陽偶中熟,巨室猶言廩無谷。萬畝家輸數千斛,路旁安得黔敖粥。 吾君罪己同禹湯,思起傅岩調雨暘。暫勤千騎作南伯,要使炎嶠無餘殃。
chūn shuǐ píng yuán tiān pāi   xià fén tiān chāi āi zāi nóng mín liáng   yàn jiàn cháng yáng cháng
qiū yáng ǒu zhōng shú   shì yóu yán lǐn wàn jiā shū shù qiān   páng ān qián áo zhōu
jūn zuì tóng tāng   yán diào 調 yáng zàn qín qiān zuò nán   yào shǐ 使 yán qiáo yāng