薝蔔花盛開因賦四韻

宋代 張鎡
桃杏空為澗上霞,移根爭似覺王家。眾香不復推沉水,六出分明是雪花。 柳岸風連荷葉上,葛巾人坐竹陰斜。題評更得吾詩後,醒睡從今合勝茶。
táo xìng kōng wèi jiàn shàng xiá   gēn zhēng jué wáng jiā zhòng xiāng tuī chén shuǐ liù   chū fēn míng shì xuě huā    
liǔ àn fēng lián shàng   jīn rén zuò zhú yīn xié píng gèng shī hòu xǐng   shuì cóng jīn shèng chá