乍涼

宋代 鄭獬
雲涌海潮黑,軒窗涼氣侵。 清風醒病骨,快雨破煩心。 噴薄紫荷蓋,飄颻青桂林。 作詩招醉友,方外一相尋。
yún yǒng hǎi cháo hēi   xuān chuāng liáng qīn  
qīng fēng xǐng bìng   kuài fán xīn  
pēn gài   piāo yáo qīng guì lín  
zuò shī zhāo zuì yǒu   fāng wài xiāng xún