乍冷洒然

宋代 韓淲
不可更禁當,伏陰多夏涼。體中時作惡,鼻觀日焚香。 照眼驚雙鬢,支頤待一觴。詩來相勞苦,邊事敢籌量。
gèng jìn dāng   yīn duō xià liáng zhōng shí zuò è   guān fén xiāng    
zhào yǎn jīng shuāng bìn   zhī dài shāng shī lái xiāng láo biān   shì gǎn chóu liàng