齋中夜坐有感

宋代 陸游
荒山為城溪作壕,風鼓巨木聲翻濤。 鴟梟乘屋彈不去,狐狸欺人怒豎毛。 雨來紅鶴更可惡,爭巢一似嬰兒號。 城孤屋老草木茂,正坐人少此輩豪。 急呼五百具畚鍤,欲掀窟穴窮腥臊。 忽然語罷卻自笑,殘年何至與汝鏖。 浣花江色綠如黛,春波艷艷浮輕舠。 行當系纜柳陰下,仰聽鶯語傾香醪。
huāng shān wèi chéng zuò háo   fēng shēng fān tāo
chī xiāo chéng dàn   li rén shù máo
lái hóng gèng   zhēng cháo yīng ér hào
chéng lǎo cǎo mào   zhèng zuò rén shǎo bèi háo
bǎi běn chā   xiān xué qióng xīng sāo
rán què xiào   cán nián zhì áo
huàn huā jiāng dài   chūn yàn yàn qīng dāo
háng dāng lǎn liǔ yīn xià   yǎng tīng yīng qīng xiāng láo