齋居和世賞編修韻

明代 李東陽
半夜開門雪滿坡,清吟無奈玉人何。人間路與紅塵隔,天上春隨翠輦過。 靈吹下時神語寂,瓊樓高處曉寒多。笙簫本是虞廷樂,不為秋風起棹歌。
bàn kāi mén xuě mǎn 滿   qīng yín nài rén rén jiān hóng chén tiān   shàng chūn suí cuì niǎn guò    
líng chuī xià shí shén   qióng lóu gāo chù xiǎo hán duō shēng xiāo běn shì tíng   wéi qiū fēng zhào