唐代 李嶠
寂寞蓬蒿徑,喧喧湫隘廬。屢逢長者轍,時引故人車。 孟母遷鄰罷,將軍辭第初。誰憐草玄處,獨對一床書。
péng hāo jìng   xuān xuān qiū ài féng cháng zhě zhé   shí yǐn rén chē
mèng qiān lín   jiāng jūn chū shuí lián cǎo xuán chù   duì chuáng shū