贈子相考功 其二

明代 王世貞
飛來孤白鸐,皚若流雲色。秋冥發扶搖,直上萬里息。 朝飴芝田實,夕攬方壺碧。蒼鷹摩天來,雖峻非我匹。 彷徨思儔侶,躑躅不能食。俯見荒丘莽,下有華池翼。 鳴皋一唱和,鴻濛聽為坼。所希在同聲,寧論奮棲跡。
fēi lái bái   ái ruò liú yún qiū míng yáo zhí   shàng wàn    
cháo zhī tián shí   lǎn fāng cāng yīng tiān lái suī   jùn fēi    
páng huáng chóu   zhí zhú néng shí jiàn huāng qiū mǎng xià   yǒu huá chí    
míng gāo chàng   hóng méng tīng wèi chè suǒ zài tóng shēng níng   lùn fèn