贈子充

宋代 李彭
阿充克家才,昭代真孝秀。白髮在板輿,色養侍昏晝。 來營甘脆具,底事成宿留。到骨似我窮,黃鐘滿君脰。 落帆哉生魄,步屧月成彀。幽園語更仆,莫遣雙眉皺。 覓句洗愁兵,河傾轉箕斗。
ā chōng jiā cái   zhāo dài zhēn xiào xiù bái zài bǎn 輿   yǎng shì hūn zhòu    
lái yíng gān cuì   shì chéng xiǔ 宿 liú dào shì qióng huáng   zhōng mǎn jūn 滿 dòu    
luò fān zāi shēng   xiè yuè chéng gòu yōu yuán gēng   qiǎn shuāng méi zhòu    
chóu bīng   qīng zhuǎn dòu