贈竺度詩

魏晉 楊苕華
大道自無窮,天地長且久。巨石故叵消,芥子亦難數。 人生一世間,飄若風過牖。榮華豈不茂,日夕就凋朽。 川上有餘吟,日斜思鼓缶。清音可娛耳,滋味可適口。 羅紈可飾軀,華冠可耀首。安事自剪削,耽空以害有。 不道妾區區,但令君恤後。
dào qióng   tiān zhǎng qiě jiǔ shí xiāo   jiè nán shù
rén shēng shì jiān   piāo ruò fēng guò yǒu róng huá mào   jiù diāo xiǔ
chuān shàng yǒu yín   xié fǒu qīng yīn ěr   wèi shì kǒu
luó wán shì   huá guān yào 耀 shǒu ān shì jiǎn xuē   dān kōng hài yǒu
dào qiè   dàn lìng jūn hòu