贈周生

宋代 劉敞
騏驥能千里,不能走鼠穴。猛虎拘阱中,不如狗善齧。 周生學干祿,強進屢顛蹶。時不用周生,周生亦不屑。 行年過五十,頗就知命說。未嘗畜妻子,名利敢貪竊。 所憂道未能,欲辨孔與桀。人知如此鮮,況不厭藜蕨。 與我始相見,便覺抱高節。人皆用其巧,子獨趨所拙。 春秋舉逸民,蔽善尚貶絕。誰期大夫賢,薦使在班列。
néng qiān   néng zǒu shǔ xué měng jǐng zhōng   gǒu shàn niè
zhōu shēng xué gàn 祿   qiáng jìn diān jué shí yòng zhōu shēng   zhōu shēng xiè
xíng nián guò shí   jiù zhī mìng shuō wèi cháng chù   míng gǎn tān qiè
suǒ yōu dào wèi néng   biàn kǒng jié rén zhī xiān   kuàng yàn jué
shǐ xiāng jiàn   biàn 便 jué bào gāo jié rén jiē yòng qiǎo   zi suǒ zhuō
chūn qiū mín   shàn shàng biǎn jué shuí dài xián   jiàn shǐ 使 zài bān liè