贈越僧岳雲二首

唐代 溫庭筠
世機消已盡,巾屨亦飄然。一室故山月,滿瓶秋澗泉。 禪庵過微雪,鄉寺隔寒煙。應共白蓮客,相期松桂前。 蘭亭舊都講,今日意如何。有樹關深院,無塵到淺莎。 僧居隨處好,人事出門多。不及新春雁,年年鏡水波。
shì xiāo jǐn   jīn piāo rán shì shān yuè   mǎn 滿 píng qiū jiàn quán
chán ān guò wēi xuě   xiāng hán yān yīng gòng bái lián   xiāng sōng guì qián
lán tíng jiù jiǎng   jīn yǒu shù guān shēn yuàn   chén dào qiǎn shā
sēng suí chù hǎo   rén shì chū mén duō xīn chūn yàn   nián nián jìng shuǐ