贈圓通訥禪師

宋代 郭祥正
禪師古豪英,識之恨已晚。浩氣雖自充,靈標固天產。 瓊枝玉府秀,春波鏡湖滿。妙趣玄中玄,高談簡復簡。 痊予萬古病,金刀刮昏眼。朗如秋月明,不害浮雲生。 始知金仙教,六幽同一情。一情亦何有,紛紛逐妍丑。 遂令世上人,浮沉嗟白首。我願卿相知,薦師為國師。 一言了萬化,堯舜誠無為。逢時揚至道,曠劫開群迷。 儒佛實皆聖,胡為相是非。本亡末愈弱,行偽言空持。 嗚呼可奈何,師也予同歸。
chán shī háo yīng   shí zhī hèn wǎn hào suī chōng líng   biāo tiān chǎn    
qióng zhī xiù   chūn jìng mǎn 滿 miào xuán zhōng xuán gāo   tán jiǎn jiǎn    
quán wàn bìng   jīn dāo guā hūn yǎn lǎng qiū yuè míng   hài yún shēng    
shǐ zhī jīn xiān jiào   liù yōu tóng qíng qíng yǒu fēn   fēn zhú yán chǒu    
suì lìng shì shàng rén   chén jiē bái shǒu yuàn qīng xiàng zhī jiàn   shī wèi guó shī    
yán le wàn huà   yáo shùn chéng wéi féng shí yáng zhì dào kuàng   jié kāi qún    
shí jiē shèng   wéi xiāng shì fēi běn wáng ruò xíng   wěi yán kōng chí    
nài   shī tóng guī