贈醫者呼延生

宋代 段克己
君不見南齊潘聚師,禁耳出箭鏑。又不見唐人孫甑生,祝石使相擊。 祝溪溪不流,徐登先破的。以樹徙癰疽,伯宗多偉績。 後來便說呼延生,神異一時無匹敵。誓言拯眾疾,猶己有饑溺。 吐氣作雲霓,掉舌飛霹靂。炎涼隨手變,眾苦已蕩滌。 百謝不一顧,黃金同瓦礫。飲酒過百觚,醉不遺涓滴。 歸來掩關臥,瑤琴閒掛壁。所至漢義合,無莫亦無適。 衡門時見過,笑語慰岑寂。卻愁仙籍告功成,便恐人閒無處覓。
jūn jiàn nán pān shī   jìn ěr chū jiàn yòu jiàn táng rén sūn zèng shēng   zhù shí shǐ 使 xiāng
zhù liú   dēng xiān shù yōng   zōng duō wěi
hòu lái biàn 便 shuō yán shēng   shén shí shì yán zhěng zhòng   yóu yǒu
zuò yún   diào shé fēi yán liáng suí shǒu biàn   zhòng dàng
bǎi xiè   huáng jīn tóng yǐn jiǔ guò bǎi   zuì juān
guī lái yǎn guān   yáo qín xián guà suǒ zhì hàn   shì
héng mén shí jiàn guò   xiào wèi cén què chóu xiān gào gōng chéng   biàn 便 kǒng rén xián chǔ