贈益謙兄弟

宋代 呂本中
范郎走微官,清固不絕俗。家常四壁立,腹有萬卷讀。 邇來所為文,深若泉萬斛。紆餘風過水,宛轉蟲注木。 諸弟況可人,不但好眉目。丹穴固出鳳,藍田自宜玉。 行扛九鼎重,頓使一世伏。聖朝急用士,如子尚窮獨。 乃知德在躬,不必富潤屋。我病拙文詞,筆鈍如發禿。 時逢子兄弟,未語心已足。長空絕纖埃,何處著鳧鶩。 朝來秋氣清,佇看飛鴻鵠。
fàn láng zǒu wēi guān   qīng jué jiā cháng   yǒu wàn juàn    
ěr lái suǒ wéi wén   shēn ruò quán wàn fēng guò shuǐ wǎn   zhuǎn chóng zhù    
zhū kuàng rén   dàn hǎo méi dān xué chū fèng lán   tián    
xíng káng jiǔ dǐng zhòng   dùn shǐ 使 shì shèng cháo yòng shì   zi shàng qióng    
nǎi zhī zài gōng   rùn bìng zhuō wén   dùn   禿  
shí féng zi xiōng   wèi xīn cháng kōng jué xiān āi   chǔ zhù    
zhāo lái qiū qīng   zhù kàn fēi hóng