贈隱者

唐代 薛能
自得高閒性,平生向北棲。月潭雲影斷,山葉雨聲齊。 庭樹人書匝,欄花鳥坐低。相留永不忘,經宿話丹梯。
gāo xián xìng   píng shēng xiàng běi yuè tán yún yǐng duàn   shān shēng
tíng shù rén shū   lán huā niǎo zuò xiāng liú yǒng wàng   jīng 宿 huà dān