贈殷以道

唐代 牟融
世路紅塵懶步趨,長年結屋傍岩隅。獨留鄉井誠非隱, 老向山林不自愚。肯信白圭終在璞,誰憐滄海竟遺珠。 閒來撫景窮吟處,尊酒臨風不自娛。
shì hóng chén lǎn   cháng nián jié bàng yán liú xiāng jǐng chéng fēi yǐn  
lǎo xiàng shān lín kěn xìn bái guī zhōng zài   shuí lián cāng hǎi jìng zhū
xián lái jǐng qióng yín chù   zūn jiǔ lín fēng