贈隱靜禪師

宋代 郭祥正
平生厭羈束,樂為名山游。五峰數千仞,拔地凌鬥牛。 山光落澗影,倒掛天河流。靈草霧露香,老木陰翳稠。 鳥鳴春盎盎,虎嘯風飀飀。耳目兩以醒,虛襟清氣浮。 況有希世交,居焉治林丘。玄談傾醍醐,蕩滌方寸愁。 出沒死生際,日用誠吾由。應嗟世俗士,俯首窺王侯。 百年聊汩汩,外物終何求。我將脫冠帶,築室東岩陬。 長年丐香飯,師也能容不。
píng shēng yàn shù   wèi míng shān yóu fēng shù qiān rèn   líng dòu niú    
shān guāng luò jiàn yǐng   dào guà tiān liú líng cǎo xiāng lǎo   yīn chóu    
niǎo míng chūn àng àng   xiào fēng liú liú ěr liǎng xǐng   jīn qīng    
kuàng yǒu shì jiāo   yān zhì lín qiū xuán tán qīng dàng   fāng cùn chóu    
chū shēng   yòng chéng yóu yīng jiē shì shì   shǒu kuī wáng hóu    
bǎi nián liáo   wài zhōng qiú jiāng tuō guàn dài zhù   shì dōng yán zōu    
cháng nián gài xiāng fàn   shī néng róng