贈楊耆,並引

宋代 蘇軾
孤村微雨送秋涼,逆旅愁人怨夜長。不寐相看惟櫪馬,悲歌互答有寒螿。 天寒滯穗猶橫畝,歲晚空機任倚牆。勸爾一杯聊復睡,人間貧富海茫茫。
cūn wēi sòng qiū liáng   chóu rén yuàn zhǎng mèi xiāng kàn wéi bēi   yǒu hán jiāng    
tiān hán zhì suì yóu héng   suì wǎn kōng rèn qiáng quàn ěr bēi liáo shuì rén   jiān pín hǎi máng máng