贈邢子友

宋代 胡寅
憶昔筮仕初,典教洛學者。 故家多遺俗,住叩冠屢整。 得交邢公子,伯仲皆豪穎。 湖園萬竿竹,伊水注深靜。 藤林與花島,轉步即殊景。 梅台更稱奇,雲玉粲寒耿。 官閒日從君,何宴不酩酊。 每聞魁偉論,雖醉洒然醒。 尋幽訪古徑,並轡緩無騁。 向來春風鬢,忽忽雪飄頸。 三川在何處,會合乃潭永。 久要見襟抱,意態謝炎冷。 雇予衰懦質,酬答忘形影。 泛舟三百里,念我特相省。 酒酣攄劇論,壯氣尚雄猛。 樂將高歌發,忠以微語警。 豈無一可恨,不肯破空境。 石壇夜焚香,岩寺朝供茗。 相逢多譏評,墨守卒未領。 湘流平似席,告別理歸艇。 原言頻惠音,庶以代咳謦。 它年當扣門,此話欲重請。
shì shì chū   diǎn jiào luò xué zhě
jiā duō   zhù kòu guān zhěng
jiāo xíng gōng   zhòng jiē háo yǐng
yuán wàn gān 竿 zhú   shuǐ zhù shēn jìng
téng lín huā dǎo   zhuǎn shū jǐng
méi tái gèng chēng   yún càn hán gěng
guān xián cóng jūn   yàn mǐng dǐng
měi wén kuí wěi lùn   suī zuì rán xǐng
xún yōu fǎng jìng   bìng pèi huǎn chěng
xiàng lái chūn fēng bìn   xuě piāo jǐng
sān chuān zài chǔ   huì nǎi tán yǒng
jiǔ yào jiàn jīn bào   tài xiè yán lěng
shuāi nuò zhì   chóu wàng xíng yǐng
fàn zhōu sān bǎi   niàn xiāng shěng
jiǔ hān shū lùn   zhuàng shàng xióng měng
jiāng gāo   zhōng wēi jǐng
hèn   kěn kōng jìng
shí tán fén xiāng   yán cháo gōng míng
xiāng féng duō píng   shǒu wèi lǐng
xiāng liú píng shì   gào bié guī tǐng
yuán yán pín huì yīn   shù dài qǐng
nián dāng kòu mén   huà zhòng qǐng