贈謝敞王博喻

宋代 黃庭堅
高哉孔孟如秋月,萬古清光仰照臨。 千里特來求驥馬,兩生於此敵南金。 文章最怨隨人後,道德無多隻本心。 廢軫斷弦塵漠漠,起予惆悵伯牙琴。
gāo zāi kǒng mèng qiū yuè   wàn qīng guāng yǎng zhào lín
qiān lái qiú   liǎng shēng nán jīn
wén zhāng zuì yuàn suí rén hòu   dào duō zhǐ běn xīn
fèi zhěn duàn xián chén   chóu chàng qín