贈夏肯甫

宋代 葉適
自識賢尊熟,常將遠到期。 忽傳千古信,虛抱一生穎。 恨菊來何久,愁梅去轉遲。 應留起春蟄,詞落未堪悲。
shí xián zūn shú   cháng jiāng yuǎn dào  
chuán qiān xìn   bào shēng yǐng  
hèn lái jiǔ   chóu méi zhuǎn chí  
yīng liú chūn zhé   luò wèi kān bēi