贈文潛甥楊克一學文與可畫竹求詩

宋代 晁補之
與可畫竹時,胸中有成竹。 經營似春雨,滋長地中綠。 興來雷出土,萬籜起崖谷。 君今似與可,神會久已熟。 吾觀古管葛,王霸在心曲。 遭時見毫髮,便可驚世俗。 文章亦技爾,詎可枝葉續。 穿楊有先中,未發猿擁木。 詞林君張舅,此理妙觀燭。 君從問輪扁,何用知聖讀。
huà zhú shí   xiōng zhōng yǒu chéng zhú
jīng yíng shì chūn   zhǎng zhōng
xīng lái léi chū   wàn tuò
jūn jīn shì   shén huì jiǔ shú
guān guǎn   wáng zài xīn
zāo shí jiàn háo   biàn 便 jīng shì
wén zhāng ěr   zhī
chuān 穿 yáng yǒu xiān zhōng   wèi yuán yōng
lín jūn zhāng jiù   miào guān zhú
jūn cóng wèn lún biǎn   yòng zhī shèng