贈魏邦達張彥素
公更深居我更衰,山林膏壤偶同時。兩年疾病略相似,二老風流應自知。
苦學養生猶有累,不知閒過是無為。初冬寄遠無他物,半夜才成一首詩。
gōng
公
gēng
更
shēn
深
jū
居
wǒ
我
gèng
更
shuāi
衰
,
shān
山
lín
林
gāo
膏
rǎng
壤
ǒu
偶
tóng
同
shí
時
liǎng
。
nián
兩
jí
年
bìng
疾
lüè
病
xiāng
略
sì
相
èr
似
,
lǎo
二
fēng
老
liú
風
yīng
流
zì
應
zhī
自
知
。
kǔ
苦
xué
學
yǎng
養
shēng
生
yóu
猶
yǒu
有
lèi
累
,
bù
不
zhī
知
xián
閒
guò
過
shì
是
wú
無
wéi
為
chū
。
dōng
初
jì
冬
yuǎn
寄
wú
遠
tā
無
wù
他
bàn
物
,
yè
半
cái
夜
chéng
才
yī
成
shǒu
一
shī
首
詩
。