贈萬生下第還吳)

唐代 郎士元
直道多不偶,美才應息機。灞陵春欲暮,雲海獨言歸。 為客成白首,入門嗟布衣。蓴羹若可憶,慚出掩柴扉。
zhí dào duō ǒu   měi cái yīng líng chūn   yún hǎi yán guī
wèi chéng bái shǒu   mén jiē chún gēng ruò   cán chū yǎn chái fēi