贈王仲素寺丞(名景純。)

宋代 蘇軾
養氣如養兒,棄官如棄泥。 人皆笑子拙,事定竟誰迷。 歸耕獨患貧,問子何所齎。 尺宅足自庇,寸田有餘畦。 明珠照短褐,陋室生虹霓。 雖無孔方兄,顧有法喜妻。 彈琴一長嘯,不答阮與嵇。 曹南劉夫子,名與子政齊。 家有鴻寶書,不鑄金褭蹄。 促膝問道要,遂蒙分刀圭。 不忍獨不死,尺書肯見梯。 我生本強鄙,少以氣自擠。 孤舟倒江河,赤手攬象犀。 年來稍自笑,留氣下暖臍。 苦恨聞道晚,意象颯已淒。 空見孫思邈,區區賦病梨。
yǎng yǎng ér   guān  
rén jiē xiào zi zhuō   shì dìng jìng shuí  
guī gēng huàn pín   wèn zi suǒ  
chǐ zhái   cùn tián yǒu  
míng zhū zhào duǎn   lòu shì shēng hóng  
suī kǒng fāng xiōng   yǒu  
tán qín cháng xiào   ruǎn  
cáo nán liú   míng zi zhèng  
jiā yǒu hóng bǎo shū   zhù jīn niǎo  
wèn dào yào   suì méng fēn dāo guī  
rěn   chǐ shū kěn jiàn  
shēng běn qiáng   shǎo  
zhōu dào jiāng   chì shǒu lǎn xiàng  
nián lái shāo xiào   liú xià nuǎn  
hèn wén dào wǎn   xiàng  
kōng jiàn sūn miǎo   bìng