贈汪莘叔野

宋代 呂本中
汪子宦不達,四海漫聲名。有弟極磊落,氣宇和而清。 三冬文史足,十年書劍成。出言見瑰穎,府庫森五兵。 於身則已拙,泛如池中萍。輕肥置度外,辛苦抱遺經。 乃知佳子弟,必由賢父兄。念子初來時,我方疾病攖。 相從四寒暑,所歷不可聽。昏昏醉夢裡,得君時一醒。 擁爐共殘火,軟語當杯鐺。君亦不我厭,為我雙眼青。 勿雲軀幹小,氣吞橫海鯨。懸榻念文舉,開徑憶淵明。 二子風流遠,感君兄弟情。窮通有時節,此士爾勿輕。
wāng huàn   hǎi màn shēng míng yǒu lěi luò   ér qīng    
sān dōng wén shǐ   shí nián shū jiàn chéng chū yán jiàn guī yǐng   sēn bīng    
shēn zhuō   fàn chí zhōng píng qīng féi zhì wài xīn   bào jīng    
nǎi zhī jiā   yóu xián xiōng niàn zi chū lái shí   fāng bìng yīng    
xiāng cóng hán shǔ   suǒ tīng hūn hūn zuì mèng de   jūn shí xǐng    
yōng gòng cán huǒ   ruǎn dāng bēi dāng jūn yàn wèi   shuāng yǎn qīng    
yún gàn xiǎo   tūn héng hǎi jīng xuán niàn wén kāi   jìng yuān míng    
èr zi fēng liú yuǎn   gǎn jūn xiōng qíng qióng tōng yǒu shí jié   shì ěr qīng