贈童堯詢蔡楠謝敏行

宋代 呂本中
七年避胡塵,無復少年事。適從嶺外歸,眼病不識字。 尚幸戎馬間,得見此數士。蔡童南城傑,所養蓋有自。 兩謝名家子,學已前作似。相逢眼暫明,已足慰遲暮。 如何舍我去,使我起千慮。江深羽檄繁,況此日月騖。 猶餘大謝留,與我相近住。風霜渺墟落,泥土暗道路。 得無經此別,各復走他處。期君則甚遠,苦語不厭屢。 微言恐遂絕,其誰與調護。要當發憤求,不欲僥倖遇。 聖門極坦平,渠自有回互。河清倘有期,未死或可俟。
nián chén   shào nián shì shì cóng lǐng wài guī yǎn   bìng shí    
shàng xìng róng jiān   jiàn shù shì cài tóng nán chéng jié suǒ   yǎng gài yǒu    
liǎng xiè míng jiā   xué qián zuò shì xiāng féng yǎn zàn míng   wèi chí    
shě   shǐ 使 qiān jiāng shēn fán kuàng   yuè    
yóu xiè liú   xiāng jìn zhù fēng shuāng miǎo luò   àn dào    
jīng bié   zǒu chǔ jūn shèn yuǎn   yàn    
wēi yán kǒng suì jué   shuí tiáo 調 yào dāng fèn qiú   jiǎo xìng    
shèng mén tǎn píng   yǒu huí qīng tǎng yǒu wèi   huò