贈曇秀

宋代 蘇軾
白雲出山初無心,棲烏何必戀山林。 道人偶愛山水故,縱步不知湖嶺深。 空岩已禮百千相,曹溪更欲瞻遺像。 要知水味孰冷暖,始信夢時非幻妄。 袖中忽出貝葉書,中有璧月綴星珠。 人間勝絕略已遍,匡廬南嶺並西湖。 西湖北望三千里,大堤冉冉橫秋水。 誦師佳句說南屏,瘴雲應逐秋風靡。 胡為只作十日歡,杖策復尋歸路難。 留師筍蕨不足道,悵望荔子何時丹。
bái yún chū shān chū xīn   liàn shān lín  
dào rén ǒu ài shān shuǐ   zòng zhī lǐng shēn  
kōng yán bǎi qiān xiāng   cáo gèng zhān xiàng  
yào zhī shuǐ wèi shú lěng nuǎn   shǐ xìn mèng shí fēi huàn wàng  
xiù zhōng chū bèi shū   zhōng yǒu yuè zhuì xīng zhū  
rén jiān shèng jué lüè biàn   kuāng nán lǐng bìng 西  
西 běi wàng sān qiān   rǎn rǎn héng qiū shuǐ  
sòng shī jiā shuō nán píng   zhàng yún yīng zhú qiū fēng  
wéi zhǐ zuò shí huān   zhàng xún guī nán  
liú shī sǔn jué dào   chàng wàng shí dān