贈蘇頌

宋代 劉敞
犬豕蒙虎革,氣能懾群雌。眾人見之美,蘇生見之嗤。 褐客懷寶玉,精神暗塵緇。他人望而唾,蘇生望而知。 知之竟何補,位下容貌卑。雷同世方尚,獨異誠難施。 嗟子豈不謬,拳拳心不移。拜我呼我兄,問我謂我師。 奔蜂負藿蠋,誰道當其宜。憫子空慕古,且為世人非。 古人亦如此,如此名已垂。但當勵行習,慰我千里思。
quǎn shǐ méng   néng shè qún zhòng rén jiàn zhī měi   shēng jiàn zhī chī    
huái bǎo   jīng shén àn chén rén wàng ér tuò   shēng wàng ér zhī    
zhī zhī jìng   wèi xià róng mào bēi léi tóng shì fāng shàng   chéng nán shī    
jiē zi miù   quán quán xīn bài xiōng wèn   wèi shī    
bēn fēng huò zhú   shuí dào dāng mǐn zi kōng qiě   wèi shì rén fēi    
rén   míng chuí dàn dāng xíng wèi   qiān