贈孫廣伯

宋代 呂本中
人皆笑君拙,我獨喜君直。拙則世所無,直則未易識。 昔者中丞公,事主以一德。從容進退間,多士所取則。 朝廷九鼎重,冠冕萬夫特。塵埃困大路,此老難再得。 至今門下士,必以身許國。孰知強弩末,而有百鈞力。 賢孫後來秀,見我好顏色。收功卻掃中,欲任門內責。 空弮入善陣,匹馬見勍敵。不嫌不識察,但恨無此獲。 欲赤莫如丹,欲黑莫如墨。吾常持此言,以辨主與賊。 苟無牛羊害,則有天地塞。君能但拙直,亦莫忘黑白。
rén jiē xiào jūn zhuō   jūn zhí zhuō shì suǒ zhí   wèi shí    
zhě zhōng chéng gōng   shì zhǔ cóng róng jìn tuì jiān 退 duō   shì suǒ    
cháo tíng jiǔ dǐng zhòng   guān miǎn wàn chén āi kùn   lǎo nán zài    
zhì jīn mén xià shì   shēn guó shú zhī qiáng ér   yǒu bǎi jūn    
xián sūn hòu lái xiù   jiàn hǎo yán shōu gōng què sǎo zhōng   rèn mén nèi    
kōng quān shàn zhèn   jiàn qíng xián shí chá dàn   hèn huò    
chì dān   hēi cháng chí yán   biàn zhǔ zéi    
gǒu niú yáng hài   yǒu tiān sāi jūn néng dàn zhuō zhí   wàng hēi bái