贈舒亦山入越

宋代 陳著
危世無山林,頹俗無門戶。 彼美詩書身,悠然自為趣。 揚揚飛霞佩,清風導前路。 借問欲何之,謂我稽山去。 秦風白去曉,禹穴蒼煙暮。 平生礧磈懷,高吟吊千古。 茲行良不惡,欲贈無他語。 如逢梅市仙,試與謀出處。
wēi shì shān lín   tuí mén  
měi shī shū shēn   yōu rán wèi  
yáng yáng fēi xiá pèi   qīng fēng dǎo qián  
jiè wèn zhī   wèi shān  
qín fēng bái xiǎo   xué cāng yān  
píng shēng léi wěi huái   gāo yín diào qiān  
xíng liáng è   zèng  
féng méi shì xiān   shì móu chū chù